NHỮNG KHÁT VỌNG VÀNG VƯƠN MÌNH RA BIỂN LỚN

NHỮNG KHÁT VỌNG VÀNG VƯƠN MÌNH RA BIỂN LỚN

Chúng ta sẽ không mơ một giấc mơ 10 năm nào nữa, nếu chúng ta bắt đầu hành động ngay từ hôm nay.

10 năm chờ đợi của người hâm mộ bóng đá Việt Nam đã được đáp đền bằng cú volley của Anh Đức vào lưới Malaysia đêm qua. Nhưng hạnh phúc hơn là chúng ta lại có được một hi vọng mạnh mẽ vào tương lai. Khi Quang Hải, Công Phượng và những đồng đội vẫn đang rất trẻ, đầy tiềm năng và đồng đều, tối qua không dưới một lần chúng ta nghe những bình luận viên Quốc Khánh và Tạ Biên Cương nói về việc các bạn trẻ nên được tạo cơ hội thi đấu chuyên nghiệp ở nước ngoài để trau dồi khả năng chuyên môn. Xuân Trường từng thi đấu ở Hàn Quốc, chúng ta cũng từng biết Lê Công Vinh có thời gian hoạt động tại Nhật Bản. Chuyện đưa các cầu thủ ra nước ngoài không mới, nhưng chưa bao giờ việc đó lại được nhắc đến với một tinh thần cấp thiết như thế.

iStudent chúc mừng đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2018!
iStudent chúc mừng đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2018!

Hồi đầu năm, sau trận Thường Châu trắng tuyết, tờ Fox Sport Asia có một tít bài thế này: “Forget defeat, Vietnam’s real prize is erasing ASEAN’s inferiority complex – Quên thất bại, phần thưởng thực sự của Việt Nam là xoá bỏ bệnh mặc cảm thấp kém của dân Đông Nam Á.” Người phương Tây cho rằng chúng ta – người Đông Nam Á nói riêng và người Á nói chung – có bệnh mặc cảm thấp kém – “inferiority complex”. Có phải liệu chúng ta luôn có suy nghĩ rằng mình có phần thua thiệt so với bạn bè trên thế giới, và cảm thấy thiếu tự tin khi đối đầu với họ?

Có hay không việc chúng ta mang mặc cảm thấp kém?
Có hay không việc chúng ta mang mặc cảm thấp kém?

Ngày 29/1, ông Park Hang Seo từng trả lời truyền thông rằng: “Mọi người nói cầu thủ Việt Nam yếu, khiến các cầu thủ thiếu tự tin. Cái định kiến này bao nhiêu năm qua khiến cầu thủ mang suy nghĩ như vậy. Nhưng không phải. Chúng tôi luôn khuyến khích các cầu thủ, nói rằng họ không hề yếu. Họ chỉ có thể hình thấp bé hơn chứ không phải là thể lực yếu. Các cầu thủ Việt Nam có đầy đủ thể lực”. Thực tế là 3 trận liên tiếp cuối VCK U23 châu Á, các cầu thủ của chúng ta đều thi đấu 120 phút và vẫn mạnh mẽ đến phút cuối cùng.

Trong công việc ở iStudent, chúng tôi thường xuyên được quan sát các học sinh Việt Nam trong các hoạt động với bạn bè quốc tế. Một trong những tâm lý rất phổ biến ở con người – mà nhất là ở độ tuổi bắt đầu có sự nhận biết và đánh giá của các em – đó là sự so sánh. Các em thường xuyên so sánh. Bản thân và bạn bè, môi trường của mình và của người khác, và nhiều điều khác nữa, đều trở thành yếu tố để các em so sánh. Hồi tháng trước, khi chúng tôi đón một đoàn học sinh Singapore đến giao lưu tại iSchool Nam Sài Gòn, có một hoạt động là các em hãy nêu ra những điểm giống và khác ở hai đất nước. Ngoại trừ ẩm thực truyền thống, trang phục truyền thống, các ngày nghỉ lễ,… chúng tôi cũng nhận được những câu trả lời như Việt Nam kẹt xe, Việt Nam… nhiều rác, internet Việt Nam chậm,… Mùa hè 2018, khi cùng các em tham gia các chuyến du học hè, chúng tôi gần như mỗi ngày đều nghe câu hỏi “Thầy ơi cái máy ở Việt Nam mình không có?” “Cô ơi trường bên này đẹp hơn trường ở bên mình?” “Cô ơi Việt Nam mình khi nào mới có tàu điện ngầm?”.

Trong những tình huống đó, chúng tôi thường trả lời “Đúng, nước mình còn nhiều hạn chế, đó là lí do chúng ta có chương trình này, đó là lí do tại sao các bạn nên đi ra nước ngoài để quan sát và từ đó phấn đấu hơn.” Chúng tôi muốn các em hiểu rằng thực tế chúng ta quả thật còn chậm hơn nước bạn, nhưng chúng ta không mặc cảm. Và khi còn chậm hơn, thì chúng ta phải phấn đấu hơn. Chúng ta phải đi đến những nơi phát triển để học tập và rèn luyện, với động lực, trách nhiệm và tình yêu cội nguồn. Thế hệ trước có thể mang nỗi mặc cảm mà Fox Sport Asia đề cập, nhưng thế hệ trẻ thì khác, họ nhìn nhận, hành động và nỗ lực.

Bước ra thế giới, chúng ta nhận ra nhiều điều ở đất nước và chính bản thân mình
Bước ra thế giới, chúng ta nhận ra nhiều điều ở đất nước và chính bản thân mình

Quay trở lại câu chuyện bóng đá, thủ môn Đặng Văn Lâm từng viết bức tâm thư đăng trên Facebook để xin một cơ hội từ ông Miura năm 2015, lúc anh đang ở Nga. Lâm viết “Mong muốn lớn nhất bây giờ là về Việt Nam thử việc cho đội tuyển U23 VN… Bố Lâm là người Việt Nam, Lâm sống ở Việt Nam 5 năm, Lâm có hộ chiếu Việt Nam…” Nhìn cách anh thi đấu lăn xả, hiệu quả và những giọt nước mắt rơi lúc chiến thắng, chúng ta có thể tin rằng khát vọng và tình yêu của 3 năm trước chỉ lớn lên qua những lần thử thách. Một ước mơ được thành toàn, theo cách mà có lẽ chính Văn Lâm cũng chưa bao giờ nghĩ đến.

Đất nước đang say niềm vui chiến thắng. Một năm 2018 tuyệt vời. Nhưng những thành tích đó không đến chỉ bằng sự nỗ lực trong ngắn hạn. Câu chuyện của một thế hệ cầu thủ “Gen Z” đã được viết từ 10 năm về trước, khi Quang Hải, Công Phượng, Văn Toàn, Xuân Trường đã được sớm phát hiện và huấn luyện ở các lò đào tạo trẻ. Và họ vẫn còn cần được tiếp tục đào tạo, được trải nghiệm và cọ xát. Đông Nam Á vẫn còn là vùng trũng của bóng đá thế giới. Hơn bao giờ hết, các cầu thủ cần một không gian rộng lớn hơn, với những đối thủ mạnh mẽ hơn và những điều kiện thi đấu đa dạng hơn để đào luyện. Chúng ta sẽ không mơ một giấc mơ 10 năm nào nữa, nếu chúng ta bắt đầu hành động ngay từ hôm nay./.

iStudent, 16/12/2018